Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Chương 22: Cô Năm blog - Án mạng trên đầm Thuỷ Điệt

http://4.bp.blogspot.com/-CEjgTf3jb6s/TuUST8AdARI/AAAAAAAAAGs/qDSk3umGjZM/s1600/matchbox.jpg
***
Ngã tỉnh dậy trong bóng tối nhập nhoạng, hồn vía cứ lơ lửng chỗ nào, không nhớ nổi chuyện gì xảy ra. Lồm cồm ngồi dậy thì thấy mình đang ở trên giường, có giăng mùng cẩn thận. Bên ngoài, muỗi từ đầm Trai bay vô từng đàn vo ve, chắc là trời mới xập tối.
Ngã ngồi yên trong mùng cố nhớ lại sự tình, bỗng đâu trí nhớ cùng cơn tức giận đùng đùng tràn tới. Tức thời ngã tung mùng nhảy ra, chụp lấy cây cuốc quyết phen này sống chết với thằng tiểu tử nhà Đường Sơn.
Nhưng thằng tiểu ma đầu đó đã trốn đi từ lúc nào. Ngã vô bếp coi lại bình nước trà, không ngờ bình trà cạn chỉ còn chút nước, lá cam thảo đất bên trong đã hoá chua. Khi đó mới đoán là mình trúng độc mê man đã mấy ngày. Ngã vừa giận thằng con rùa vừa tự trách mình, bôn tẩu trên giang hồ bao nhiêu năm mà lại bị hại về tay một đứa con nít. Lão Thể biến đi đằng nào, nay quay về ngồi bên ngạch cửa. Lão lầm bầm nói:
– Thiệt dại. Năm thiệt là dại. Thằng đó là truyền nhơn của Mã Tiền, sử dụng độc dược thần sầu quỷ khóc mà Năm chẳng đề phòng gì.

Ngã giận lão Thể vô tâm, không muốn nói thêm lời nào, lần mò đốt đèn đi xem xét lại nhà cửa. Hai con trâu được cho ăn uống đầy đủ đang nằm ngủ mơ trệu trạo bên đụm rơm. Ngoài chuồng gà, mấy đứa về chuồng đông đủ hết, chỉ thiếu con gà trống cụt. Ngã kêu mấy tiếng mà không thấy nó trả lời, khi đó đau lòng quá hét lên một tiếng, quyết tìm cho ra thằng tiểu yêu kia để hỏi tội. Nhìn vô ổ con mái nâu thấy có thêm hai cái trứng mới biết mình đã ngủ mê hết hai ngày.
Tiếng quạ kêu buồn thảm ngoài bãi hoang. Lão Thể lại giật mình nhớn nhác, chực chạy đi. Trời đã tối hẳn, vầng trăng bán nguyệt nằm vắt vẻo sau rặng sầu đâu. Ngã giật mình nhẩm tính, đêm nay mùng bảy, có trăng lưỡng nghi. Hẳn là sẽ xảy ra đại sự. Thằng tiểu ma đầu kia định đầu độc cho ngã mê man qua hết đêm nay, chắc không ngờ nội công ngã luyện từ Thất bảo mỹ nhiêm đan, nên chỉ qua hai ngày là tự giải độc mà tỉnh dậy. Biết không còn nhiều thời gian, ngã ăn đại hai cái trứng gà sống đặng lấy sức, rồi lấy đèn pin xách cuốc chạy xuống đầm đỉa.
Trăng lưỡng nghi giờ đã lên cao ngang ngọn tràm, soi bóng vàng vọt trên mặt hồ rộng thênh thang. Căn đại sảnh trong nhà thuỷ tạ có ánh đèn mờ ảo, lại càng thêm kỳ dị. Những khi quan tổng đốc về, đèn đóm thắp hết mấy gian phòng sáng rực, nếu không có quan thì ngôi thuỷ tạ để tối thui. Tụi lính canh và công nhân trại đỉa chỉ ở trong dãy nhà gạch phía vườn cao su, không ai được phép vô nhà thuỷ tạ. Trên trạm canh đèn đóm vẫn sáng loà, ngã núp trong lùm sim nhìn lên đó, ngạc nhiên không thấy động tĩnh gì. Thường thì đêm nào ở đó cũng có một thằng bảo vệ ôm súng ngồi, thỉnh thoảng lại leo ra leo vô. Biết có chuyện bất thường, ngã thận trọng men theo lùm cỏ dại bò ra mép đầm. Không ngờ mặt nước đầm cũng lặng im, không còn thấy con đỉa nào. Có ai đã nhốt hết đỉa vô hồ mồi.
Không dám chần chờ, ngã nhảy luôn xuống đầm, dùng phép Thuỷ công lặn tuốt một hơi qua tới bờ bên kia. Thằng tiểu yêu chết toi, nó tưởng chỉ có loại đồng trinh như con Bắc mới dám bơi qua đầm mà không biết là ngã cũng thuần âm, đêm mồng bảy ra vô đầm đỉa dễ như chơi.
Ngã tới bờ rồi mà không lên liền, bơi dọc theo bóng tối bên bờ xem động tĩnh, nhờ đó mà phát hiện ra mấy cái phao giấu rải rác trong lùm sậy. Có một đám người đã theo phao vượt qua đầm lầy. Lạ một đỗi, tại sao bơi phao qua mà không bị trạm canh phát hiện, thằng bảo vệ bỏ đi đâu chớ. Nghĩ tới đó, ngã bơi về hướng trạm canh, trên đó vẫn im ru không động tĩnh. Ngã bám cột nhà canh leo lên, lần mò ra phía hồ mồi. Trong hồ đỉa nổi đặc lừ. Khi ngã tới gần thì mới rõ sự tình, suýt nữa la hoảng lên vì kinh khiếp.
Một cái xác người nằm nhấp nhô trên mặt nước, đỉa bám đen nghịt.
Lão Thể kêu lên ghê rợn:
– Thằng này làm mồi cho đỉa.
Ngã nhìn cái xác mà bủn rủn hết tay chân, không ngờ kẻ nào tàn ác quá đỗi, không thả súc vật xuống làm mồi mà đẩy luôn thằng bảo vệ xuống. Kẻ nào mới được? Chắc chắn phải là kẻ quen biết với thằng canh gác mới có thể tới gần nó. Tụi bảo vệ này hung dữ ghê lắm, ở trên trạm canh mà nghe động là tụi nó lên cò súng rốp rốp, có lúc còn bắn thị oai tá lả xuống mặt đầm. Ngã nhìn quanh thì thấy cây súng của nó còn dựng nơi chân cầu thang. Lúc đó, đã bớt sợ hãi, ngã mới theo con đê mò ra giữa hồ mồi. Cái xác bám đầy đỉa trôi ra tới mép giữa hồ, không biết do đỉa đẩy ra hay do thằng này trong lúc hấp hối vùng vẫy. Mấy con đỉa bám trên mặt tử thi thẳng đơ đong đưa trong nước rất kỳ dị. Máu từ vết thương đỉa cắn không hiểu sao lại chảy ngược ra loang đỏ một khoảng hồ. Ngã giật mình nhìn quanh, cả hồ nổi đầy váng đỉa nhưng nhợt nhạt im ắng lạ lùng. Thật kỳ dị, sao giờ này đỉa không lập lờ vặn vẹo đứt đôi. Chừng nhìn kỹ, Trời Đất ơi, hoá ra đám đỉa trong hồ chết hết rồi, xác nổi thành giề phơi bụng dập dềnh. Mấy con đang bám trên tử thi cũng chết cứng, thân thể duỗi thẳng đơ. Máu từ xác người hay từ xác đỉa trào ngược ra ngoài đỏ một vùng nước. Ngã kinh hoàng nghĩ, tụi Thuỷ Điệt này chắc trúng phải chất độc cực mạnh, chết cấp kỳ trong lúc hút máu còn không kịp nhả con mồi ra.
Nghĩ tới đó mà ớn lạnh, tay chân bủn rủn, ngã bò ngược vô tới trạm canh thì quỵ xuống ói thốc ói tháo. Chỉ có hai cái trứng gà ăn hồi nãy với mật xanh đắng nghét. Bao tử ngã quặn thắt, cố trấn tĩnh mà bàn tay vẫn run lẩy bẩy. Khi đó, ngã nghĩ tới một người.
Mã Tiền.
Chỉ có Mã Tiền mới có kiểu sử dụng chất độc kinh khiếp như vậy. Hồ lớn thì lão ta không sao hạ độc nổi, nhưng lùa được đỉa vô hồ nhỏ rồi thì giết dễ như trở bàn tay. Giết đỉa thì không sao, nhưng giết người tàn nhẫn như vậy thật là hạng dã thú. Không ngờ lần này ngã trúng kế của Mã Tiền, để xảy ra chuyện thất nhơn như vầy.
Ngã lảo đảo đứng lên, quyết một phen ăn thua với họ Mã. Vừa lúc đó, trong sân nhà thuỷ tạ thấp thoáng bóng người. Ngã lật đật tìm chỗ trốn. Ngó lên đỉnh trạm canh thấy có vùng mái che kín đáo, từ chỗ đó có thể nhìn bao quát cả khu đầm lầy. Nghĩ vậy là thi triển khinh công theo mé bóng tối leo lên nóc trạm. Ngã vừa định thần nép vô mái tôn thì đã có nghe tiếng thở nhẹ bên cạnh. Ngó qua, té ra là thằng con rùa nhà họ Đường Sơn ôm cuốc núp trong đó từ bao giờ. Lão Thể giận dữ la lên:
– Oan nghiệp. Năm cho nó lưỡi cuốc.
Mái nhà vừa hẹp vừa trơn không sao ra đòn được. Ngã nghiến răng hỏi nhỏ:
– Sao nhà ngươi giết người tàn nhẫn như vậy?
Thằng kia lắc đầu, giọng nó run rẩy không giấu được sự sợ hãi:
– Cô cô, tiểu tử không liên quan tới chuyện này. Tiểu tử tới trước cô cô chừng mười phút, khi đó, đã xảy ra những chuyện ghê gớm rồi.
Ngã nhìn sang thấy áo quần nó cũng còn ướt nhẹp như quần áo ngã, nước vẫn chảy từng vệt từ chỗ nó ngồi xuống mái nhà. Bán tín bán nghi nên không biết nói sao, vừa lúc đó tiểu ma đầu đưa tay chỉ về phía nhà thuỷ tạ. Ngã nhìn theo mới thấy có bóng đứa con gái men theo bờ tường chạy ra, chừng nó tới gần mới biết, đó là con nhỏ Bắc.
Con nhỏ Bắc tới gần trạm canh thì đưa tay lên bụm mặt, không rõ nó khóc hay có điều gì xúc động ghê lắm. Dưới ánh trăng mờ, khuôn mặt nó tái xanh như người chết trôi. Đầu tóc và bộ quần áo trên người nó còn chưa khô, chứng tỏ con nhỏ này lội qua hồ nước chưa lâu. Không kịp cột lại áo quần, không xem xét tình hình, nó nhảy luôn xuống hồ bơi hớt hải qua bên kia. Liền đó lại có bóng người khác từ nhà thuỷ tạ chạy ra, khi tới gần thì té ra là Sáu Hận. Nhưng áo quần Sáu Hận khô queo lại xộc xệch rất khó coi nên ngã cũng không đoán được là y đi lối khác vô nhà thuỷ tạ hay y vừa thay đồ xong.
Sáu Hận cũng không ngần ngừ, nhảy luôn xuống hồ đỉa bơi đuổi theo con nhỏ Bắc. Khi đó, ngã rùng mình nghĩ, con nhỏ kia thuần âm, đêm mồng bảy bơi qua hồ đỉa mà không sợ sệt thì đã đành. Loại đàn bà như Sáu Hận mà nhảy đại xuống hồ đỉa quả là chuyện bất thường. Nhìn qua thằng tiểu tử họ Đường Sơn, nó cũng đoán được ý ngã nên gật đầu rồi đưa tay chỉ qua bên hồ mồi. Suy nghĩ bỗng loé lên trong đầu ngã, Sáu Hận biết rõ đỉa bị nhốt hết trong hồ. Tại sao Sáu Hận biết điều đó? Con Bắc rất sợ tụi lính canh, nó đâu có cách nào tới gần được thằng này để đẩy xuống hồ. Sáu Hận phải biết có một người nào làm chuyện kinh khủng đó để mở đường cho người khác qua đầm. Lão Thể gian ác thì thầm:
– Biết đâu con mẹ này giết thằng bảo vệ.
Ngã gạt đi, không muốn tin vô điều bất nhẫn đó. Không thể có loại đờn bà tàn ác như vậy được.
Lại nói, Sáu Hận đuổi kịp con nhỏ Bắc tới bờ bên kia, hai má con nó vừa leo lên tới bờ đã cãi nhau, tiếng họ loáng thoáng xuyên qua đầm nhưng không rõ chữ nào. Khi đó hơi nước dâng mù trên mặt đầm. Ngã vận nội công cố gia tăng thị lực, thính lực nhưng cũng chỉ thấy bóng dáng lờ mờ của họ ở bờ bên kia, tiếng nói lại khi mất khi còn. Con nhỏ Bắc la lên câu gì đó, liền bị Sáu Hận đưa tay lên tát cho một cái. Bóng con Bắc chao đi rồi nó bỏ chạy về phía đồi Nông Lâm.
Sáu Hận đứng yên một lúc bên bờ rồi men theo bờ hồ đi ra phía đường lớn. Chừng vài phút sau, không ngờ ngoài đó có tiếng xe hơi rồ máy. Không biết xe đậu đó từ bao giờ mà lúc ngã đi qua không để ý, chắc là xe đậu nép trong bờ tràm. Ánh đèn xe sáng loáng hướng về phía ngã tư Xuân Hiệp.
Đường Sơn tiểu tử lại thì thào.
– Cô cô…
Tay nó chỉ về hướng sân nhà thuỷ tạ. Lại có hai hán tử vạm vỡ vác cuốc men theo bờ tường đi ra mép hồ, họ ngồi lên phao lội qua qua bờ bên kia rồi biến mất trong những lùm cây dại. Cách nhảy xuống phao và khoác nước đẩy phao đi thì rõ ràng là người có võ công. Chưa bao lâu lại có một thằng vác cuốc chim từ trong nhà thuỷ tạ theo lối cây thiết mộc lan đi thẳng ra đường chính. Lúc nó đi ngang trạm canh, Đường Sơn tiểu tử bỗng giật mình. Ngã nghe hơi thở nó ngắt quãng nên đoán là, là nó nhận ra mặt thằng vác cuốc. Ngã ngồi tuốt bên này không thấy được mặt thằng kia nhưng cái dáng đi của nó quen lắm. Lạ một đỗi, thằng này sao lại đường hoàng theo đường chính đi ra như kẻ quen thuộc trong trại. Khi đó ngã mới ngờ ngợ nhận ra chân tướng nó nên lật đật thi triển khinh công nhảy xuống đuổi theo.
Thằng vác cuốc ra tới đường lộ thì quẹo phải đi về hướng đồi Nông Lâm. Ngã chờ nó tới khoảng rừng điều âm u cạnh ngã ba Tan Thương mới dấn tới chặng đường. Không ngờ thằng này đã có linh cảm trước, nó vừa thấy bóng ngã phía sau đổ tới tức thời quay lưỡi cuốc sang tấn công liền. Ngã không ngờ nó hung dữ như vậy, chưa kịp né thì lưỡi cuốc nhọn đã xẻ gió lao tới. Trong phút sinh tử hiểm nghèo đó nó trượt chân, thành ra mỏ cuốc chỉ sượt đi bên má ngã nghe rát rạt. Ngã nổi trận lôi đình, quay cây cuốc của ngã lại gạt ngang lưỡi cuốc của đối phương. Xoảng. Cây cuốc của nó bị ngã đánh bay xa năm mét. Ngã tiện tay đưa ngược mỏ chim lên xẻ ngang mặt nó, cũng may là ngã biết nó không có võ công nên nương tay. Mỏ chim chỉ đi một đường khơi cắt dọc cằm. Thằng nghịch tặc hét lên kinh khiếp, nó ôm miệng té lăn quay ra đất. Ngã nắm tóc nó lôi dậy, định hỏi, mày là ai, nhưng ánh trăng đã soi lên khuôn mặt nó.
Lão Thể la lớn:
– Thằng Rồi.
Thằng Rồi là con trai của quan phó sứ, cánh tay đắc lực của quan tổng đốc. Nhiều lần ngã núp bên rừng cao su theo dõi, thấy quan phó sứ đi cùng quan tổng đốc vô Đường Sơn quán. Thần khí lão phó sứ này trác táng dâm dục còn hơn cả heo ngựa, nhưng ngũ nhạc tam đình cân xứng đĩnh đạc, thành ra ngã đoán, lão này sẽ không đoản mệnh như quan tổng đốc mà đường công danh hạnh ngộ vô cùng. Chỉ có nốt ruồi phá tướng nằm ngay huyệt nhơn trung sẽ làm đường công danh tài lộc đứt đoạn nửa chừng, nhưng cũng không vì vậy mà đoản mệnh.
Thằng Rồi chơi rất thân với đám bảo vệ trại đỉa, ra vô như người nhà, ngày cũng như đêm, thỉnh thoảng lại dắt tụi bảo vệ đi nhậu nhẹt bù khú. Thằng con quan phó sứ đoán ngã nhận ra chân tướng nó thì thất đảm, nó định vùng dậy bỏ chạy. Nhưng lưỡi cuốc của ngã dí ngay ngực nó, ngã hỏi:
– Mày vô trại đỉa làm gì?
Nó đưa tay bụm vết thương, lấm lét nói:
– Vô chơi với mấy anh bảo vệ.
Ngã huơ cây cuốc lên mặt nó, hỏi tiếp:
– Mày xô thằng bảo vệ xuống hồ, đúng không?
Nó lắc đầu lia lịa nhưng cặp mắt gian giảo lại lộ vẻ khiếp sợ vô cùng. Ngã từ từ đưa cây cuốc lên cao giả tảng sắp bổ cuốc xuống đầu nó.
– Tại sao mày giết thằng bảo vệ?
Cặp mắt thằng Rồi trợn trừng nhìn theo cái mỏ chim. Nó hấp tấp thở ra, cái miệng nhoè nhoẹt máu lắp bắp:
– Để dọn đường cho người khác vô.
– Vô làm gì?
Nó lại lấm lét nhìn tránh đi, định tìm lời nói thác. Lão Thể nóng ruột la:
– Năm, cho nó một cuốc trừ hiểm hoạ.
Ngã liền hét lên cướp tinh thần nó, nhấc cuốc cao thêm chút nữa lấy đà bửa xuống. Chừng mỏ chim tới gần mặt nó, ngã bất thần hỏi lớn:
– Vô làm gì?
Thằng gian ác nhắm tịt hai mắt thều thào:
– Thanh toán ông tổng…
Nó nói tới ngang đó thì lại im. Ngã không để ý suy nghĩ coi ông tổng nào, tổng binh, tổng bí thư, tổng thống hay tổng giám mục, đang cơn phẫn nộ, ngã cho cuốc xắn luôn một mảng tóc của thằng sát nhơn. Nó hoảng sợ rú lên như bị cắt cổ. Ngã quẹt mỏ chim lên cổ nó, nói:
– Tao cứa ngang một phát là đi đời nhà ma liền. Nói mau, mấy thằng lội phao qua hồ khi nãy là ai?
– Là người của Anh Cả.
Nó nói xong thì giật mình mở mắt nhìn chăm chăm vô bóng đêm ra chiều kinh hãi lắm. Ngã lúc đó không biết Anh Cả là ai mà vừa nhắc tới tên hắn thằng nhỏ đã khiếp vía, nhưng thấy chuyện này không liên quan gì tới mình nữa nên cũng chẳng hỏi thêm. Ngã đưa cuốc dí mỏ chim vô mặt nó cảnh cáo:
– Mày còn nhỏ tuổi sao hành động tàn ác như vậy? Giết người kiểu đó trời đất không dung tha đâu. Tao thả cho mày đi lần này, nhớ tu tỉnh làm việc nhơn nghĩa để giảm bớt tội nghiệp.
Nó gật đầu rồi lồm cồm bò dậy, chừng không thấy ngã nói gì nữa thì bò tới bên cây cuốc. Nó xách cuốc phóng chạy lên đồi. Lúc đó ngã cứ tưởng mình là người ngoài cuộc, khuyên can nó vài lời như vậy là đã hết lòng. Hơn nữa, chuyện giết chóc tranh giành quyền lực của cải là chuyện đời nào cũng có, không liên quan gì tới ngã. Không ngờ vì hành động sai lầm đêm đó của ngã mà có người thiệt mạng sau này. Mấy chục năm sau nghĩ lại vẫn còn đau khổ tự trách mình, chưa rõ sự tình mà đã để thằng sát nhơn chạy thoát, sau này cha con nó trở thành hổ dữ không ai kìm hãm nổi.
Lại nói tiếp chuyện đêm mồng bảy. Thằng Rồi vừa chạy đi thì ngã thi triển Lưu tinh công theo lối cũ chạy về lại Đường Sơn gia trang. Biết trạm gác đã vắng người nên ngã cứ phóng thẳng theo đường thiết mộc lan mà vô. Qua trạm canh ngó lên không thấy bóng Đường Sơn tiểu tử đâu, ngã đoán nó đã mò vô trong nhà. Ngã bèn đổi hướng, men theo bờ tường, lần vô nhà thuỷ tạ. Hai chiếc xe hơi của quan tổng đậu sau garage. Bên trong vẫn không có tiếng động gì, chỉ có ánh đèn từ gian đại sảnh hắt ra vàng vọt kỳ dị. Ngã bám bờ đá hoa cương theo lối Bích hổ du tường bò lên.
Trong gian đại sảnh lặng im như tờ. Ngã bỗng rùng mình. Hồi nãy thằng Rồi từ trong này vác cuốc đi ra, lại có mấy tên cao thủ lội phao đi, nhưng không thấy tụi cận vệ của quan tổng đốc. Quan tổng đốc về đây bao giờ cũng có cận vệ lớp trước lớp sau, đâu dễ gì vắng vẻ như vầy. Ngã men theo mấy bụi cây kiểng lần ra cổng trước, qua cái cầu nhỏ có lau sậy um tùm bên dưới là tới hòn non bộ thiệt lớn, lâu ngày bỏ hoang bên cỏ rác um tùm. Ngã bám đám rễ cây si dại leo lên ngọn núi giả, từ đó nhìn qua cửa sổ đại sảnh. Chỉ có ngọn đèn bên bộ salon ở góc phía tây là để sáng. Mấy người đàn ông ngồi quanh bàn dựa ngửa ra phía sau bộ dạng rất kỳ dị, hai người vẫn còn cầm nguyên xấp bài xoè ra trên đầu gối. Những người khác hai tay buông thõng, bài giấy rớt vương vãi trên nền nhà. Ngã thất kinh đoán, đó là bọn cận vệ của quan tổng đốc bị ám hại trong lúc đánh bài. Không biết kẻ nào ra đòn chớp nhoáng đến độ bọn này chết trong tư thế hoàn toàn bất ngờ không chút kháng cự.
Từ hòn non bộ ngã leo thẳng lên ban công lầu một. Phòng ngủ treo màn đỏ nằm ngay hướng nhìn ra con đường chính, trong phòng tối hơn bên ngoài nên nhìn vô không thấy được gì. Mấy cái cửa sổ khoá kỹ mé trong, ngã loay hoay một hồi mà vẫn không mở được. Vừa lúc đó, có tiếng gà gáy thảng thốt phía sau nhà.
Ngã lắng nghe, bàng hoàng nhận ra tiếng con trống cụt. Hoá ra nó bị bắt vô đây. Con trống cụt lại kêu ke ke, chắc nó nhận ra tiếng chân chủ nên kêu cứu. Ngã tuột khỏi bệ cửa sổ, lần ra sau nhà thuỷ tạ. Hướng này nhìn ra đầm lầy, lâu ngày không ai dọn dẹp nên hoang tàn kinh khiếp. Cánh cửa vô nhà bếp khuất trong đám lau sậy từ đầm mọc tràn lên, ngã chỉ đẩy hai lần là cửa kọt kẹt mở ra. Gian nhà bếp lạnh tanh xây nổi trên hồ, tuy không được chăm sóc chùi rửa tử tế nhưng vẫn còn giữ lại nét phong lưu trưởng giả của một thời vàng son. Con gà của ngã bị nhốt trong cái bội tre, ngay bên tủ bếp. Vừa thấy ngã là nó cất giọng mừng rỡ kêu ke ke. Thương thiệt là thương. Ngã mở bội cho nó ra rồi rón rén theo cửa chính đi lên. Qua nhà ăn là tới gian đại sảnh rộng thênh thang lót đá cẩm thạch xanh mướt. Căn nhà vẫn im ắng kỳ dị, chỉ có tiếng chân ngã gõ trên nền nhà chứ không thấy động tĩnh gì khác.
Ngã tiến ra giữa đại sảnh thì thấy rõ mấy thằng bảo vệ ngồi dựa ngửa trên ghế salon. Đoán là không đứa nào còn sống, nên ngã mon men tới gần. Năm thằng ngồi quanh bàn cái bàn kính, đều bất động, khuôn mặt kinh hãi dị thường như nhìn thấy ma quỷ. Mấy tròng mắt như muốn vọt ra ngoài, lại vằn vện mạch máu đỏ, dường như là sợ hãi tột độ, dường như là đau đớn khốc liệt. Hai thằng để tay trên đầu gối, bàn tay còn cầm nguyên xấp bài. Chừng nhìn kỹ ngã mới nhận ra, không phải tụi nó cầm bài mà mấy cái ngón tay co quắp bám chặt cứng trên lá bài. Ngã nghẹn thở, nổi hết da gà. Không hiểu điều gì đã xảy ra. Phải có một cái gì đó tới đột ngột và rất kinh khiếp. Năm thằng ngồi quanh bàn, nếu điều gì xảy ra đột ngột làm cả năm cùng lúc nhìn thấy rồi chết cấp kỳ trong sợ hãi thì điều đó phải tới từ đâu?
Bất giác ngã rùng mình phát hiện ra, cả năm đôi mắt trợn trừng đều nhìn vào giữa bàn, cái bàn salon có mặt kính bên trên. Ngã nhìn lên mặt kính thì chỉ thấy chùm đèn pha lê treo lơ lửng trên trần rung rinh phản chiếu ánh sáng. Lúc đó, hương mạn đà la thơm ảo mị từ đâu phảng phất bay tới.
Đoán là điềm dữ, ngã vội vàng lùi lại, định tìm lối thoát khỏi căn phòng chết chóc này.Vừa lúc đó có tiếng kêu ke ke thảng thốt của con Cụt, tiếng kêu của nó từ phía cầu thang vang lên đột ngột phá tan bầu không khí yên tĩnh chết chóc trong gian phòng, tim ngã thót lại vì hoảng sợ. Con Cụt đã leo lên tới giữa cầu thang từ bao giờ, nó đứng đó la hoảng lên, không rõ vì sợ hay vì nhìn thấy chuyện gì.
Ngã định lên bồng nó xuống rồi trốn đi, nhưng con Cụt vừa thấy ngã lên tới thì xiêu vẹo quạt cánh nhảy choi choi lên tiếp tầng trên. Ngã đuổi theo định chụp con gà lại nhưng con gà cũng đang đuổi theo một thứ vô hình nào đó. Hình như nó cũng sợ, hình như nó muốn ngã đi cùng.
Qua khỏi đoạn cầu thang đánh cong, hành lang tầng một hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng đang rọi xuyên qua mấy bức màn cửa sổ. Phía trên này có nhiều phòng, ngã ra vô chỗ này mấy lần nên cũng không lạ lùng gì lắm. Chỉ có bầu không khí đêm nay quái đản bất thường. Trong bóng tối nhờn nhợt ngã nhìn thấy mấy cánh cửa phòng đều đóng im ỉm. Con Cụt vẫn đuổi theo cái gì đó, nhưng nhịp quạt cánh của nó chậm dần đầy thận trọng. Cái mào gà đỏ tía trong bóng trăng, nghiêng nghiêng ngó ngó, tới ngang cánh cửa căn phòng đầu tiên bên trái thì dừng lại. Mấy tiếng kêu ke ke của con Cụt như tắc nghẹn ngang cổ họng. Ngã biết, đây là căn phòng ngủ có treo màn cửa đỏ.
Ngã rón rén theo con gà tới trước cửa, đứng đó nghe ngóng, cũng vẫn là sự im lặng chết chóc ghê rợn. Mùi tử khí trong phòng theo khe cửa thoát ra hành lang lạnh lẽo. Lão Thể theo sau từ nãy giờ căng thẳng lặng im bỗng nhiên lên tiếng rên rỉ:
– Năm, quay lại đi. Chỗ này ghê quá, đầy mùi chết chóc.
Ngã hít một hơi cạn, cố gắng tĩnh tâm rồi đẩy cửa lần mò bước vô. Trăng soi qua mấy tấm màn cửa để hở. Căn phòng nhuộm một màu đỏ bàng bạc ghê rợn thê lương. Dưới bóng trăng đỏ rượi, thân thể mập mạp trần truồng của kẻ nằm xấp trên giường bất động, mùi máu tươi, mùi tử khí từ đó bốc lên. Ngã tiến lại gần thì mới thấy rõ, một vết chém hung hãn xẻ đôi xương sọ, xé toạt cả một vùng bả vai. Lão Thể từ sợ hãi chuyển qua phấn khích kêu lên:
– Đứa nào chém ngọt quá he?
Khi đó, ngã kinh hãi nhận ra, xác chết này rõ ràng đã bị ai lật xấp lại. Vết thương trên mình người chết thì đã khô máu, bên cạnh tử thi vẫn còn một vùng nệm trũng đọng màu đỏ ối. Có ai đó đã vô đây, không rõ vì cớ gì mà lật xác chết qua một bên. Tò mò muốn nhìn vết thương hay vì oán thù mà trù yếm vong hồn kẻ xấu số?
– Ai? Ai làm chuyện này?
Vừa khi đó, mùi máu, mùi tử khí đang xông lên lạnh lẽo từ xác chết bỗng bảng lảng dạt đi, từ nơi nào hương mạn đà la dìu dặt lan toả.
Lão Thể hít một hơi, run rẩy nói:
– Nguy hiểm. Năm đừng dính vô chuyện này.
Ngã lắc đầu. Chết là hết. Ngã lấy lưỡi cuốc đẩy ngang vai tử thi, cái xác nặng nề dịch chuyển rồi từ từ lật ngửa lên. Khuôn mặt người chết nửa sáng nửa tối, nửa đỏ nửa đen, đờ đẫn ngước lên nhìn chùm đèn pha lê treo trên trần. Ngã thất thần nhận ra khuôn mặt quan tổng đốc, lật đật đẩy thêm một cuốc nữa cho quan nằm ngửa ra thẳng thớm. Chợt thấy cảnh người chết nằm loã lồ kinh khiếp quá, ngã mới lấy cái gối bên cạnh đắp lên người quan. Cái gối có vết trũng sâu như ai vừa nằm lên. Bán tín bán nghi, ngã rọi đèn pin lên thì thấy trên gối còn vương mấy sợi tóc thiệt dài. Có người đàn bà nào đó vừa nằm cạnh quan. Ngã chợt nhớ lại bộ dạng áo quần xộc xệch khó coi khi nãy của Sáu Hận, nhưng không hiểu nổi hai mẹ con nhà đó dính líu gì tới vụ này.
Lão Thể rên rỉ:
– Con mẹ Năm này quỡn quá. Khi không gây rối hiện trường, làm sao công an tìm ra thủ phạm?
Ngã lắc đầu. Nghĩa tử nghĩa tận. Ngã là người cõi trên nên đâu sợ gì mấy cái xác chết. Trong bóng trăng đỏ, ngã chậm rãi vuốt mắt cho quan rồi chấp tay niệm câu kinh Phật cầu siêu vong hồn kẻ đoản mệnh. Câu kinh ấm áp từ bi làm lòng ngã tĩnh tại ít nhiều. Sống chết đều là duyên phận, không cưỡng lại được, chỉ mong sao cho linh hồn người xấu số thanh thản siêu thoát.
Có tiếng lanh canh uẩn ức từ đâu vọng về, chùm đèn pha lê treo giữa phòng bỗng đong đưa hư ảo, không rõ đó là vong hồn của quan tổng đốc, hay oan hồn của Đường Sơn đại huynh, hay cô hồn âm binh trên hồ.
Ngã nhìn lên chùm đèn, giật mình nhớ tới lời Đường Sơn tiểu tử. Đường Sơn đại huynh thắt cổ trong chính căn phòng treo màn đỏ này, ngay dưới chùm đèn pha lê, nhằm vô vị trí Quái Khảm. Điều bí mật kỳ dị này giữ chân ngã lại. Có tiếng ai cười bi thảm sau tấm màn.
Ngã chấp tay nói nhỏ:
– Đường Sơn đại hiệp! Tiện nương chỉ đi tìm sự thật, quyết không phải vì lòng ham muốn của cải.
Tiếng cười vụt tắt, gian phòng chìm trong vùng tịch mịch. Ngã ngó lên chùm đèn suy nghĩ thiệt lung. Chuyện này, ngã đã nghĩ tới từ lâu, nhưng ngặt nỗi không biết bắt đầu từ đâu, nay đi từ Quái Khảm thì đã có nhiều phần hy vọng.

*

Chiếu theo Tiên Thiên Bát Quái, Quái Khảm nằm về hướng tây.
hinh-1
Theo Kinh Dịch, Càn là cha, Khôn là mẹ. Khôn tìm được ở Càn hào dương đầu mà thành ra Chấn, có nghĩa: "Tìm một lần mà được con trai". Trong quẻ nhà Đường Sơn, Tấn Phong là cha nên thuộc về Càn, tiểu tử Tấn Pháp là con trai đầu nên thuộc về Chấn. Gia tài của Đường Sơn để lại cho đứa con trai, theo suy đoán của ngã, được chôn trong Quái Chấn, nằm ở hướng đông bắc. Con đường tìm kiếm sẽ đi từ Khảm tới Càn, từ Càn tới Chấn.
Lại theo lời Đường Sơn tiểu tử, căn nhà thuỷ tạ hình con rùa mang trên mình đồ hình Lạc Thư, tương ứng với địa bàn tám hướng của Tiên Thiên Bát Quái.
hinh-2
Trong Lạc Thư, những vòng tròn này được bố trí trên mình Thần Quy. Đầu rùa hướng về phía nam đội 9 vòng tròn trắng. Đuôi rùa nằm về hướng bắc, là phía con đường vô nhà thuỷ tạ, có 1 vòng tròn trắng. Hai vai trước, nằm hướng đông nam và tây nam, bên này gánh 4 vòng tròn đen, bên kia gánh 2 vòng tròn đen. Hai chân sau, nằm hướng đông bắc và tây bắc có 8 vòng tròn đen và 6 vòng tròn đen. Hai bên thân rùa, hướng đông có 3 vòng tròn trắng, hướng tây có 7 vòng tròn trắng. Ở giữa lưng rùa có 5 vòng trắng là Hoàng Cực, số tượng.
Đặt Lạc Thư chồng lên Tiên Thiên Bát Quái, đầu rùa nằm vô vị trí Quái Càn, hướng nam.
hinh-3
Chỗ Đường Sơn đại huynh tự ải là Quái Khảm, hướng tây, có 7 vòng tròn. Từ chỗ này ngã đếm bảy sải chân về hướng đông, nhằm vô số chủ Hoàng Cực trên thân rùa. Không ngờ bảy sải chân đi qua cánh cửa phòng, tới giữa hành lang. Từ đây nhìn ra hướng nam, là Quái Càn. Ngã bước năm sải chân thì vừa vặn tới mép cầu thang, đây là vị trí Quái Càn. Vì cầu thang uốn cong dẫn về bên dưới nên cũng không biết tính tiếp ra sau, thời gian không cho phép suy nghĩ nhiều, nên ngã cứ theo đường cầu thang đi xuống bên dưới. Lạ thay, qua một vòng thang tròn, ngã ngẩng lên nhìn thì thấy, vị trí cuối cùng của bậc cầu thang trùng ngay vị trí Quái Càn tầng bên trên.
Từ Quái Càn ngã chọn con đường ngắn nhất trong Tiên Thiên Bát Quái để đi về Quái Chấn. Đó là theo vòng ngược chiều kim đồng hồ, từ hướng nam qua hướng đông, rồi tới hướng đông bắc. Ngã đếm chín sải chân về hướng đông nam, băng qua nhà ăn, lại thêm bốn sải chân về hướng đông, ra tới nhà bếp. Thêm ba sải chân men theo tường bếp về hướng đông bắc, không ngờ lại bước tới ngay chỗ để cái bội nhốt con Cụt khi nãy.
Ngã tới ngay phương vị Quái Chấn rồi lại không biết làm sao. Chẳng lẽ gia tài chôn trong bếp này? Ánh trăng phản chiếu từ ngoài đầm nước soi lên mấy tấm cửa kính, bên trong căn bếp sáng rỡ khác thường. Nhìn tới nhìn lui thì thấy chỗ ngã đứng một bên là bàn ăn một bên là cái kệ bếp, không có gì khác lạ. Lòng ngã lại phân vân tự nghĩ, chắc là ngã tính sai phương vị. Thời gian cấp bách, lại không biết còn ai ẩn nấp trong căn nhà này, hay sẽ có thêm kẻ nào mò vô đây. Sát khí theo hơi ẩm dưới đầm toả khắp gian nhà lạnh lẽo ghê rợn. Lão Thể rùng mình nói:
– Về ngay bây giờ, may ra thì toàn mạng.
Ngã định nghe lời lão Thể, nhưng lại nghĩ tới những điều oan khuất của Đường Sơn. Cả tài sản nhà họ Đường cũng không thể để lọt vô tay kẻ ác nhơn. Vừa hay con Cụt chạy tới, đứng kế bên chỗ bị nhốt ban nãy kêu ke ke thúc dục. Hai cái cánh nó đập trên nền nhà. Ngã mò trong túi tìm cái đèn pin, soi vô cái bội gà thì giật mình.
Chỗ con Cụt bị nhốt, vệt phân gà kéo thành những vòng cong dài độ hơn nửa mét. Có cái gì kéo ngang qua đây, để lại dấu vết. Hoá ra, khi con gà kêu ke ke trong bếp, không phải nó nghe tiếng chân ngã bên ngoài mà kêu. Có kẻ nào vô trong căn bếp này làm con Cụt la hoảng lên. Cái bội gà, khi đó bị nhấc qua một bên và sau đó ụp lại chỗ cũ. Ngã rọi đèn pin lên sàn nhà, quả tình có những dấu chân gà trên sàn, cách đó chừng một mét còn vệt phân gà viền theo hình tròn đáy bội. Ngã cũng nhấc cái bội qua bên, để lên cái vết cũ. Chỗ trước cái tủ trở nên trống trải, những vệt cong trên sàn dường như là do cái tủ xê dịch kéo ngang qua phân gà.
Ngã loay hoay lần mò quanh mép tủ, chưa biết cách nào đẩy cái tủ ra. Tủ bếp tráng gạch men, xây xi măng kiên cố áp sát vô tường như một khối beton đúc. Ngã cẩn thận soi đèn bin lên tường gạch bám bụi, bất ngờ nhận ra một khoảng gạch trơn láng nằm sát chân tủ. Miếng gạch men như nằm cời ra. Có kẻ nào vừa chạm lên đây xoá đi lớp bụi bám. Ngã lấy đầu cuốc chim thử cạy mép gạch, vừa hay, mới cạy nhẹ một chút đã tróc ra. Miếng gạch này đã bị cạy ra rồi gắn hờ lại. Bên dưới miếng gạch, phần xi măng lại mềm dẻo khác thường, bàn tay ngã vừa đẩy lên đó, những tiếng cọc cạch bỗng vang lên trong gian bếp vắng lạnh. Lão Thể la lên:
– Coi chừng.
Ngã hoảng hốt lùi lại.
Cái tủ bếp từ từ chuyển dịch về phía trước, một khoảng đen thui hiện ra sau đó. Hoá ra, đây là miệng đường hầm. Ngã cầm chặt cây cuốc lách mình chui vô. Bên trong lạnh và ẩm, ánh sáng đèn pin soi không tới cuối đường hầm đen hun hút. Ngã cúi xuống ôm con Cụt lên để nó đừng chạy lung tung, rồi chống cuốc lần mò bước tới. Con đường càng xuống sâu càng ẩm ướt ngột ngạt. Hai bên vách nhiều khe nứt, sâu không biết bao nhiêu. Nước từ đó rỉ ra đọng lại trong lòng hầm, nhiều chỗ lấp xấp nước trơn trợt rất khó đi. Ngã đoán mình đang ở dưới đáy hồ nuôi đỉa. Từ con đường hầm chính có nhiều ngõ ngách toả đi như mê cung, đôi chỗ đất đá sụp đổ bít hết lối. Mấy thứ độc trùng gớm ghiếc màu sắc kỳ lạ bò đi bò lại trên vách, lấp lánh dưới ánh đèn. Con Cụt vốn là khắc tinh của giống côn trùng, vậy mà nó nằm im thin thít, không dám hó hé gì.
Biết đây là tử đạo, ngã không dám đi tiếp mà quay lại về cửa hầm, nghĩ cách.
Lại nghĩ về Lạc Thư, những số vòng tròn trên Lạc Thư, từ trái qua phải, xếp theo thứ tự kỳ dị như sau:
hinh-4
Trong thứ tự sắp xếp này, cộng theo bất cứ hàng nào, thẳng hay chéo, ngang hay dọc, cũng đều mang kết quả mười lăm.
Ngã nghĩ vậy, nên từ cửa miệng hầm sải mười lăm bước chân. Vừa hết mười lăm bước chân thì thấy bên trái có ngã rẽ. Đường này lại đi lên, có vẻ khô ráo khác thường. Ngã lần mò vô con đường rẽ đi được khoảng năm bước đã giật mình. Dưới ánh đèn pin, thoáng bóng cây cuốc ai để dựa mép tường phía trước. Ngã bước thêm mười bước nữa, tới ngang đó, rọi đèn lên vách đất mé bên trên cây cuốc mới thấy có chỗ đất đổ ra từ một hốc sâu trong khe nứt. Đám đất lổm nhổm này không bám rêu mốc, rõ ràng là đất mới đào đổ ra. Ngã lấy mỏ chim đâm vô hốc đất, chỗ này đất mềm. Đào bới vô sâu một chút, mỏ chim bỗng đụng trúng một vật cứng đanh. Ngã trở lưỡi cuốc cào đất xuống. Dưới ánh đèn pin một cái tráp bằng kim loại hiện ra.
Cái tráp chỉ khoảng bằng thùng đạn Mỹ, loại năm lít nhưng nặng bất thường. Ngã loay hoay mở nắp tráp ra, vừa khi đó…
Có tiếng ai thở dài buồn bã phía sau lưng.
Lão Thể run lẩy bẩy không nói được tiếng nào. Con Cụt cũng sợ, nép mình vô chân ngã dựng đứng hết lông cổ. Ngã quay lại phía sau, lia đèn pin lên vách hầm, không thấy bóng dáng ai. Mồ hôi hay hơi ẩm trong hầm đọng lại, chảy dọc theo sống lưng từng dòng lạnh toát.
Ngã bật được cái mỏ sắt bên hông lên, nắp tráp mở ra. Bên trong có cái túi da thuộc vừa như đựng giấy tờ, vừa như có những vật nặng. Lạ một đổi, cái túi da thuộc chỉ chiếm một nửa thể tích cái tráp. Hình như, kẻ nào đã lấy đi một nửa đồ vật bên trong và đặt cái tráp vô lại chỗ cũ. Vừa lúc đó lại có tiếng than khóc đau buồn phía sau lưng, tiếng khóc ai oán không gần không xa, khi bên phải khi bên trái, khi rõ khi mất. Mùi hương mạn đà la yêu mị lại len lỏi qua những vách đất càng lúc càng gần. Gáy ngã lạnh rợn như có ai áp cục nước đá lên đó. Không dám suy nghĩ nhiều, ngã đậy kín nắp tráp lại. Rồi ngã ôm con Cụt, xách cái tráp hối hả đi ngược lại mé cửa hầm. Trong bóng tối tiếng chân ngã đập lên thành vách vọng lại như ngàn bước âm binh đuổi theo gấp gáp. Ngã càng bước nhanh, tiếng chân đuổi theo càng dữ tợn.
Trong bóng tối, ánh sáng cửa hầm soi qua ngõ ngách càng lúc càng tỏ. Vừa ra khỏi khúc quẹo ngã đã rợn người, ánh đèn bên ngoài sáng choang soi qua khe hở của cái tủ bếp.
Có ai đó đã bật đèn phía bên ngoài.
Ngã nép vô vách tiến về phía cửa hầm, bên ngoài vẫn im ắng, nhưng không rõ vì sao đèn lại sáng. Ngã thả con Cụt ra trước, nó đi qua khe tủ, nhìn dáo dác rồi quay lại đập cánh thúc dục. Ngã lật đật đi theo nó, tới ngang mép tủ thì dừng lại. Gian nhà bếp vắng ngắt nhưng đèn bên phòng ăn đã bật sáng từ bao giờ, lại có nhiều tiếng động từ trên phòng khách vọng xuống. Tiếng người rì rầm, tiếng bước chân xôn xao. Ngã chui ra khỏi khe tủ, vừa đưa tay đẩy ngược lại, cái tủ đã tự động xoay kọt kẹt về vị trí cũ.
Những người trên nhà, dường như nghe được tiếng động của cái tủ, có ai đó la lên lanh lảnh. Liền sau đó là tiếng chân chạy rầm rập về phía bếp, tiếng súng lên đạn rốp rốp. Ngã hoảng kinh chộp cổ con Cụt, phóng ra hướng cửa bếp, chạy theo lối xuống đầm lầy, từ đó men theo bờ tường ra tới trạm canh. Tiếng la huyên náo đuổi theo tới cửa bếp thì lại yên. Bên ngoài này còn yên tĩnh, nhưng bên trong nhà thuỷ tạ đèn đã bật sáng hết mấy gian phòng. Nhiều bóng người thấp thoáng sau màn cửa. Không dám chần chờ, ngã thả con Cụt ra cho nó tự tìm đường về. Ngã ôm cái tráp kim loại lặn một mạch qua hồ đỉa, bò lên bờ mua dại, trốn vô đầm cỏ. Đi được một lúc thì ngã nghe tiếng đạn bắn hớt hải trên hồ nước, bắn bừa bãi vô mấy bụi mua. Lão Thể lúc này đã bớt sợ, nghe tiếng súng quen thì nói:
– Ủa, tụi bảo vệ. Tụi nó ra tới đầm rồi.
Thiệt lạ. Chẳng lẽ tụi bảo vệ chết giả trong phòng khách, bây giờ tỉnh dậy lùng kiếm hung thủ. May mà tụi nó mới xuống tới nhà ăn, chứ chưa xuống tới bếp. Nghĩ lại mà sợ toát mồ hôi, nếu trước đó vài phút tụi nó xuống tới nhà bếp thấy cánh cửa hầm mở ra thì ngã tiêu mạng. Càng nghĩ càng hãi hùng. Nếu ngã không bị tụi nó phát hiện trong hầm thì cũng bị giam tới chết trong đó.
Trăng lưỡng nghi đã lên tới đỉnh đầu. Ngã đoán, tụi kia còn hoảng hốt chạy tới chạy lui trong nhà thuỷ tạ chứ chưa truy đuổi ra tới ngoài này. Ngã ngó trước ngó sau rồi đánh đường vòng thiệt xa qua trường bắn, theo lối nghĩa địa về lại nhà.
Căn nhà của ngã hiện ra yên tĩnh dưới ánh trăng.
Vừa vô tới cổng rào, lão Thể liền phát hiện có người lạ, lão chỉ kịp la lên một tiếng hốt hoảng rồi lủi luôn vô bụi bông trang.
Trong bóng tối bên hiên nhà có người chờ đó từ bao giờ.

Comments (0 total)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét