Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Chương 16: Giang blog - Khoái lạc là cứu cánh

Một cái chết.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, chúng vẫn sạch sẽ. Tội ác không ghi dấu trên bàn tay.
Hắn giết chết tôi sau khi quyết định theo đuổi Châu. Đó là một buổi chiều không nắng không mưa không gió, trong những ngày cuối cùng chuẩn bị cho đề án tốt nghiệp ra trường. Thằng tôi có chết cũng chẳng ai thiệt thòi gì. Cuộc sống này, xã hội này không cần những thằng tôi như vậy.
Hắn giết tôi, không phải vì tôi luôn cản trở hắn, làm khổ hắn theo cái kiểu cứ dằn vặt tự vấn. Hắn giết tôi, không phải vì khao khát tự do, không phải vì ham muốn được sống thoải mái theo bản năng. Càng không phải để biện chứng cho một thứ triết lý vụn vặt gán ghép nào đó. Càng không phải để phủ nhận sự hiện diện của tôi.

Hắn giết tôi, chỉ để góp thêm với đời một cái chết tầm thường vô nghĩa. Đơn giản đến thô bỉ. Vậy mà cũng giết. Lẽ ra thân xác này phải dành cho tôi. Lẽ ra câu chuyện này phải dành cho tôi, để viết về đoạn chia tay lâm ly bi đát với người mình yêu, trong những ngày cuối cùng ở trường đại học, cho mảnh tình sinh viên lãng mạn rưng rưng buồn.
Hắn căm ghét những trò hề.
Hắn cùng tôi bước qua cánh cửa dẫn vào thế giới khai độ có những con đường thênh thang lang bạt. Tôi choáng ngợp nói.
“Thế giới thật bao la.”
Hắn cười đểu giả. Không, thế giới cứng đọng nhỏ hẹp lắm, những ham muốn vật chất càng to lớn, thế giới càng thu hẹp. Hắn chậm rãi xiết cổ tôi rồi lững thững quay về. Châu đợi hắn trong căn phòng tối tăm ẩm thấp.
Hắn áp mặt mình lên bộ ngực khô đét để không phải nhìn vào hai hố mắt thâm sâu lờ đờ. Hơi thở của hắn phả vào bụng Châu. Hơi nóng trên thân thể hắn đọng thành giọt nhỏ xuống làn da trắng lạnh của Châu.
Hắn căm ghét những trò hề.
“Mình yêu nhau đi.”
Hắn sục vào. Đất bên dưới mở ra lạnh ẩm. Bóng đêm đặc cứng tràn vào. Cặp mắt ti hí mở ra kỳ dị, hình ảnh của hắn trôi tuột xuống lòng giếng sâu. Nước ngầm vỗ ì oạp trong bóng tối.
Hắn hằn học nguyền rủa.
“Nhắm mắt lại.”
Hắn dằn vai đôi vai gầy guộc xuống. Khoái lạc là cứu cánh của hành động. Câu này hắn ăn cắp của tôi, nó thuộc về một thế giới khác, mang một ý nghĩa cao siêu và trong sạch khác. Cao siêu khác với thấp hèn chỗ nào. Trong sạch khác với dơ bẩn chỗ nào. Hắn cười gằn. Tự mỗi người có cách hiểu riêng. Tự mỗi mức độ cảm nhận sẽ nói lên mức độ sát nhân trong mỗi con người.
Hắn gục đầu xuống, nấc lên.
“Đơn giản vậy thôi.”
Hắn lăn ra, ngửa mặt nhìn lên mái nhà tôn thấp lè tè. Tiếng Châu khóc rưng rức ở cạnh bên, đều đều như tiếng côn trùng rền rĩ. Căn phòng khu thực nghiệm dành cho sinh viên năm cuối, căn phòng tồi tàn tù túng nóng ngột ngạt. Mùi hạt giống mốc meo. Mùi phân hoá học hôi nồng. Mùi nước đái chuột khai ngấy. Hắn chán chường gãi lên lớp da sần sùi nổi mụn ngứa.
“Em về đi. Bảo bố, chúng mình muốn lấy nhau.”
Hắn không muốn nghĩ gì, giữa lúc này, rã rời. Nhưng nỗi sợ hãi ngày mai lại hiện ra ám ảnh. Hắn không muốn nghĩ gì, kể cả tương lai. Châu vẫn ngồi bên mép giường, vẫn khóc dai ti tỉ. Thế giới tù túng, nóng bức, hôi hám làm hắn mệt mỏi và chán chường. Tiếng khóc của Châu làm hắn khó chịu và căm ghét. Hắn trở mình. Vạt giường mục gãy ọp ẹp nghiến lên nhau kót két. Hắn nằm úp mặt xuống tấm chiếu rách khăm khẳm mấy lứa mồ hôi sinh viên.
“Em ra giếng rửa ráy rồi về đi. Về bảo bố, anh là con liệt sĩ, tứ cố vô thân. Tụi mình sẽ đưa nhau về quê cuốc đất.”
Hắn thiếp đi, cố không nghĩ gì. Những ước mơ đẹp đẽ đã chết đi sau án mạng. Thế giới chỉ có một con đường. Cơn đói quật hắn nhắn vào trong giấc ngủ.
Hắn tỉnh dậy, đưa tay quơ quào đập muỗi. Bàn tay sền sệt nhơm nhớp máu đen. Trăng vàng treo trên khung cửa sổ méo mó. Căn phòng xám đục nhờ nhợ. Tiếng chuột chạy rung rúc trong góc nhà. Tiếng mọt gặm trên mái xào xạo, kẽo kẹt. Đám mạt chiếu bò ra râm ran. Cả người hắn ngứa ngáy. Bụng hắn đói cồn cào. Tay chân bải hoải.
Hắn uể oải mò ra giếng nước. Châu không còn ở ngoài đó. Cô ấy không ngồi khóc suốt đêm bên thành giếng. Ánh trăng in những vòng tròn vàng loét, nhỏ to, nhỏ to, nhỏ to. To nhỏ. Hắn nhìn xuống đáy. Châu không có ở dưới đó. Cô ấy không nhảy xuống giếng. Hắn xối nước lên thân thể, đổ ánh trăng chảy dài trên đất.
Hắn đói, lò mò lết về cư xá sinh viên. Cả dãy nhà cư xá cúp điện tối thui buồn thảm. Hành lang ngập nước tanh tưởi. Căn phòng chật chội ẩm mốc khai ngấy. Thằng Sỏi vừa vác cuốc đi đào sùng ngoài đồi về. Nồi cháo sùng trắng nhởn. Không có gạo, chỉ có sùng và muối, một ít rau om mọc sau cống nhà vệ sinh. Hắn múc một muỗng. Con mắt đen ti hí mở ra nhìn hắn, tấm thân tròn trịa trắng nhởn. Hắn gục đầu oẹ, mửa thốc mửa tháo. Thằng Lũ cười, sinh viên An Nam khổ hơn chó. Thằng Thung khóc, ruộng đậu xanh làm luận án tốt nghiệp của tao bị sùng ăn sạch.
Những đêm sau Châu lại đến. Đôi môi xanh như lá cỏ, bén như lá mía, cắn vào tai hắn.
“Mình yêu nhau đi.”
Cặp mắt loang loáng trong bóng đêm, ham muốn sùng sục. Bàn tay Châu sờ soạng tìm khuôn mặt hắn. Hắn kinh sợ, mở mắt trân trân nhìn vào bóng đêm trước mặt. Châu cúi xuống, lạnh lẽo ra lệnh.
“Nhắm mắt lại.”
Châu trườn lên. Cặp môi khô mỏng ép chặt lên miệng hắn. Hắn thở dốc, hơi thở tuột dần đi.
Những đêm sau Châu lại đến. Châu mang theo mấy giỏ đồ ăn. Bánh tét, xôi khúc, bánh trung thu, xôi đậu xanh, chè đậu xanh… Hắn bốc cả hai tay mà ăn, bò ra đất mà ăn. Đậu xanh làm bụng hắn trướng lên, nặng chình chịch. Hắn đờ đẫn chìm vào một thế giới đặc cứng. Hắn thấy mình nằm trong quan tài. Đồ ăn thức uống lèn chặt tứ phía.
“Tuần sau chàng đến Sùng gia trang. Thân mẫu đãi tiệc cho năm trăm khách, mừng sinh nhật con Cúm lông xù. Chàng phải đến ra mắt. Sùng gia cần những người trí thức.”
Sùng cô trườn lên. Cái vạt giường run lên cọt kẹt đãng loạn. Tiếng thở kèn kẹt. Cái vạt giường sắp gãy, nó sẽ xuyên thủng, xâu hai thân thể dính vào nhau. Hắn nằm bất động, hơi thở tuột dần đi. Ánh trăng non không đọng lại bên khung cửa.
Sùng cô lại trở mình trườn lên. Mấy cây cuốc dựng ở góc nhà đổ vào nhau loảng xoảng. Sùng cô hét lên, cả người co rúm lại.
“Mấy cây cuốc. Ngày mai chàng phải đốt hết cuốc xẻng đi. Đốt sạch cuốc xẻng. Nghe chưa?”
Những đêm sau Sùng cô lại đến.
“Bọn nó vừa giết chết thúc thúc và hơn ba mươi nhân mạng của Sùng gia trang. Bao giờ ra trường, chàng sẽ phải trả thù cho Sùng gia.”
Đêm không trăng.
Trăng chẳng tìm đêm.
Những đêm sau Sùng cô lại đến.
“Má má bảo, bao giờ ra trường chàng sẽ về làm việc ở viện nghiên cứu thành phố, hai năm sau đi nghiên cứu sinh, lấy bằng tiến sĩ ở nước ngoài. Giám đốc viện là nô bộc của Sùng gia trang.”
Sùng cô chờ ngoài ruộng bắp. Cái vạt giường đã gãy đôi. Không thể xâu hai bản thể thành chùm. Đầu gỗ nhọn cào sướt một bên bẹn ửng đỏ. Cúi xuống đau hâm hấp. Sương đêm chảy ẩm ướt. Bắp xanh oặt ẹo gióng cờ. Con nhộng trắng oằn co trên cỏ. Cánh đồng thực nghiệm thoảng mùi phân heo chưa hoai. Ngước lên trời, mây bay phóng đãng.
Dòng sông lạnh thuỷ triều cạn kiệt. Sương lam mờ gió chướng âm u.
Những đêm sau Sùng cô lại đến.
“Thiếp nhờ dương khí của chàng mà tái sanh. Duyên kiếp đã trói buộc hai ta vào nhau.”
Thân hình Sùng cô đầy đặn cong tròn. Hắn rùng mình, thở dốc. Phía Tây môn đèn đóm lập loè, kiệu hoa dìu dập. Khánh nhạc ty trúc thanh thanh. Đất dưới lưng rùng rùng chuyển động. Sùng cô cười khinh bỉ, bọn nha môn nô bộc đến Sùng gia trang quỳ lạy dâng lễ.
Mồng bảy tháng bảy âm lịch, đêm. Đàn quạ đen kéo mây qua trời rộng. Sùng cô sặc sặc, cười. Ngưu tầm ngưu. Chức tầm chức.
Những đêm sau Sùng cô lại đến.
“Gia gia đã ra lệnh cho hiệu trưởng và trưởng khoa. Chàng sẽ đỗ trạng nguyên khoá này. Sẽ có kiệu đưa chàng về Sùng gia trang vinh quy bái tổ.”
Sùng cô nắm tay hắn dẫn đi.
“Nhắm mắt lại.”
Hắn bán dương khí cho Sùng gia. Có một thế giới quyền lực tối tăm dưới lòng đất.
Những đêm sau.
Những đêm sau.
Những đêm sau.
Nhắm mắt lại.

*

Không ai biết hắn là kẻ sát nhân.
Xã hội này đầy dẫy những kẻ sát nhân.
Không ai biết hắn bán linh hồn cho sâu bọ.
Xã hội này đầy dẫy giống vô nhân.
Thành bướm bay đi, sặc sỡ.
Nhắm mắt lại.
Hắn nhếch môi cười.
Không ai biết.
Không ai biết.
Tôi biết. Hắn biết. Sùng gia trang biết.
Trời Đất biết.

Comments (0 total)

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét